Chap 5: Chạm vào nỗi đau!
------------------------------------------------------
- HOÀNG THIÊN ÂN, ANH ĐÂU RỒI? RA ĐÂY! NHANHHHHHHHHHHHH - Nó hét lên khi vừa bước chân vào quán bar
- Ê, gái gọi mày kìa, còn là gái đẹp nữa đó - chàng trai lúc nãy huých nhẹ Thiên Ân
- Gái cái đầu mày, mày biết đó là ai không mà kêu là gái hả? - Thiên Ân vừa nói vừa tát chàng trai đó (nhẹ thôi)
- Huhu...cái mặt đẹp trai, cái mặt dễ thương, cái mặt hotboy, cái mặt,... của tao. Hjx, mày làm nó có vết thương rồi nè. Thui thương thương, cái mặt của anh, đừng khóc nha, mai anh mua dưa leo đắp cho cưng - Chàng trai không quan tâm lời Thiên Ân nói mà cứ thương cho cái mặt của mình
- À hem - Nó liếc chàng trai đó - Này, có cái mặt thôi mà, cần làm quá như vậy không?
- Nè, cô thử bị đánh như tôi xem. Con gái gì mà không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả - Chàng trai vờ giận dỗi
- Í nè nè, tui có đánh anh đâu mà anh nói tui không biết thương hoa tiếc ngọc - vừa nói vừa chỉ Thiên Ân - Đây này, người đánh anh là người này này - Nó giận dữ
- .... - Chàng trai hết biết nói gì
- Mà nếu tui có đánh anh thìiiii - Thấy chàng trai không nói gì, nó tiếp lời - cái mặt anh cũng không còn trọn vẹn như thế này đâu, NGÔ-DUY à - Nó nhấn mạnh tên chàng trai
****Nhân vật mới:
Ngô Duy:
Tuổi: 16
Tính cách: ngổ ngáo, ngây thơ vô (số) tội, thích "chọc gái", (cũng) đào hoa,...
Gia thế: Thiếu gia tập đoàn N - Tập đoàn đứng thứ 3 thế giới, cũng là cháu của chủ tịch tập đoàn H, tức cũng là anh họ nó
*******Trở lại truyện nào********
- Mà nếu tui có đánh anh thìiiii - Thấy chàng trai không nói gì, nó tiếp lời - cái mặt anh cũng không còn trọn vẹn như thế này đâu, NGÔ-DUY à - Nó nhấn mạnh tên chàng trai
- Ơ....Đây là..... - Nói rồi Duy nhìn Ân, và nhận được cái gật đầu, mặt Duy tím tái - Ôi! Em họ dễ thương đáng mến của anh, em biết anh quý nhất là khuôn mặt này mà phải không? Em hãy nghĩ đến tình cảm bao lâu nay của chúng ta, hãy nghĩ em là quân tử mà tha mạng cho kẻ tiểu nhân này được không? - Duy nhìn nó với ánh mắt cún cún con.
- Hì hì - Nó nhìn Duy, mỉm cười làm Duy nhà ta nhẹ lòng, ai ngờ - Anh biết là em không phải quân tử mà - Nó cười tít cả mắt - Người đâu, XỬ - Nói rồi nó đi về phía anh nó, 1 cách "bình thản"
- Ôi ôi! em gái yêu dấu của anh! Em đến đây làm gì thế? Em nên biết rằng chỗ này rất nguy hiểm - Anh nó nũng nịu (phát gớm)
- Ặc. Này, anh nghĩ em là ai? Em mà phải sợ khi vào chỗ này á! Hai à, hai nên biết là bên Mỹ ngày nào em cũng vào bar í - Nó cười rạng rỡ, rồi nụ cười ấy chợt vụt tắt:
- Vào bar hằng ngày sao? Thì ra cô em cũng như những người khác à? Đều là hạng người dễ dãi, đều là GÁI - Hắn nhấn mạnh từ cuối (ủa từ đâu chui ra vậy)
Chát... - Dấu bàn tay nho nhỏ đã in vào mặt hắn. Phải, đó là cái tát của nó "dành cho" hắn.
- Haha - Nét mặt nó tối sầm - Anh nói tôi là hạng người dễ dãi? là GÁI? Chỉ vì tôi vào bar hàng ngày? Vậy thì anh cũng nói tất cả những người trong bar này đều là hạng người dễ dãi sao? CÒN ANH TÔI CŨNG VẬY SAO? - Nó như hét lên, một giọt nước tinh nghịch đã rời khỏi khóe mắt
- Tôi... - Hắn vốn chỉ định nói giỡn với nó, không ngờ nó nhạy cảm đến vậy
- Không cần nói nữa - Nó quay sang Ân - Hai à, em về đây, mai em muốn ăn - Nói tới đây giọng nó như nghẹn lại - Món đó - Rồi nó mỉm cười, vẫn là cười gượng
- Mio à... - Duy từ đâu lên tiếng
- ĐỪNG GỌI EM BẰNG CÁI TÊN ẤY - Cơn tức giận đã đến đỉnh điểm
- Được...được rồi, để anh đưa em về - Duy nói
- Thôi anh đi rửa mặt đi, lớp kem đó là do em chế tạo. Nửa tiếng sau là nó dính luôn đó. Mau... - Nó chưa nói xong thì Duy phóng cái vèo vào nhà vệ sinh, thì ra lúc nãy nó kêu đàn em trét kem lên mặt Duy
----------------------------------------------------------------
Về đến nhà, nó nhanh chóng chạy lên phòng...khóc. Thường ngày thì khóc xong nó sẽ ngủ ngay, nhưng hôm nay không hiểu sao nó lại không ngủ được. Có lẽ, một phần là do nó chưa ăn gì, một phần là do...hắn. Hắn không hề biết từ "Gái" đó đã làm nó tổn thương đến nhường nào. Lúc nó còn nhỏ, vào một lần, nó đã vô tình nghe papa nói với mama nó "Bà là người đàn bà dễ dãi. Tôi cứ ngỡ bà chung thủy lắm. Không ngờ, bà là GÁI".Cũng vì câu nói đó mà Bà - mama nó đã bỏ nó lại trên cuộc sống đầy đau khổ này. Vậy mà hôm nay, hắn lại nói từ đó, hắn lại chạm vào nỗi đau của nó, lại nhắc đến quá khứ mà từ lâu nó đã cố chôn chặt. Nó hận hắn, hận, hận, rất hận.
-------------END CHAP 5------------------------
------------------------------------------------------
- HOÀNG THIÊN ÂN, ANH ĐÂU RỒI? RA ĐÂY! NHANHHHHHHHHHHHH - Nó hét lên khi vừa bước chân vào quán bar
- Ê, gái gọi mày kìa, còn là gái đẹp nữa đó - chàng trai lúc nãy huých nhẹ Thiên Ân
- Gái cái đầu mày, mày biết đó là ai không mà kêu là gái hả? - Thiên Ân vừa nói vừa tát chàng trai đó (nhẹ thôi)
- Huhu...cái mặt đẹp trai, cái mặt dễ thương, cái mặt hotboy, cái mặt,... của tao. Hjx, mày làm nó có vết thương rồi nè. Thui thương thương, cái mặt của anh, đừng khóc nha, mai anh mua dưa leo đắp cho cưng - Chàng trai không quan tâm lời Thiên Ân nói mà cứ thương cho cái mặt của mình
- À hem - Nó liếc chàng trai đó - Này, có cái mặt thôi mà, cần làm quá như vậy không?
- Nè, cô thử bị đánh như tôi xem. Con gái gì mà không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả - Chàng trai vờ giận dỗi
- Í nè nè, tui có đánh anh đâu mà anh nói tui không biết thương hoa tiếc ngọc - vừa nói vừa chỉ Thiên Ân - Đây này, người đánh anh là người này này - Nó giận dữ
- .... - Chàng trai hết biết nói gì
- Mà nếu tui có đánh anh thìiiii - Thấy chàng trai không nói gì, nó tiếp lời - cái mặt anh cũng không còn trọn vẹn như thế này đâu, NGÔ-DUY à - Nó nhấn mạnh tên chàng trai
****Nhân vật mới:
Ngô Duy:
Tuổi: 16
Tính cách: ngổ ngáo, ngây thơ vô (số) tội, thích "chọc gái", (cũng) đào hoa,...
Gia thế: Thiếu gia tập đoàn N - Tập đoàn đứng thứ 3 thế giới, cũng là cháu của chủ tịch tập đoàn H, tức cũng là anh họ nó
*******Trở lại truyện nào********
- Mà nếu tui có đánh anh thìiiii - Thấy chàng trai không nói gì, nó tiếp lời - cái mặt anh cũng không còn trọn vẹn như thế này đâu, NGÔ-DUY à - Nó nhấn mạnh tên chàng trai
- Ơ....Đây là..... - Nói rồi Duy nhìn Ân, và nhận được cái gật đầu, mặt Duy tím tái - Ôi! Em họ dễ thương đáng mến của anh, em biết anh quý nhất là khuôn mặt này mà phải không? Em hãy nghĩ đến tình cảm bao lâu nay của chúng ta, hãy nghĩ em là quân tử mà tha mạng cho kẻ tiểu nhân này được không? - Duy nhìn nó với ánh mắt cún cún con.
- Hì hì - Nó nhìn Duy, mỉm cười làm Duy nhà ta nhẹ lòng, ai ngờ - Anh biết là em không phải quân tử mà - Nó cười tít cả mắt - Người đâu, XỬ - Nói rồi nó đi về phía anh nó, 1 cách "bình thản"
- Ôi ôi! em gái yêu dấu của anh! Em đến đây làm gì thế? Em nên biết rằng chỗ này rất nguy hiểm - Anh nó nũng nịu (phát gớm)
- Ặc. Này, anh nghĩ em là ai? Em mà phải sợ khi vào chỗ này á! Hai à, hai nên biết là bên Mỹ ngày nào em cũng vào bar í - Nó cười rạng rỡ, rồi nụ cười ấy chợt vụt tắt:
- Vào bar hằng ngày sao? Thì ra cô em cũng như những người khác à? Đều là hạng người dễ dãi, đều là GÁI - Hắn nhấn mạnh từ cuối (ủa từ đâu chui ra vậy)
Chát... - Dấu bàn tay nho nhỏ đã in vào mặt hắn. Phải, đó là cái tát của nó "dành cho" hắn.
- Haha - Nét mặt nó tối sầm - Anh nói tôi là hạng người dễ dãi? là GÁI? Chỉ vì tôi vào bar hàng ngày? Vậy thì anh cũng nói tất cả những người trong bar này đều là hạng người dễ dãi sao? CÒN ANH TÔI CŨNG VẬY SAO? - Nó như hét lên, một giọt nước tinh nghịch đã rời khỏi khóe mắt
- Tôi... - Hắn vốn chỉ định nói giỡn với nó, không ngờ nó nhạy cảm đến vậy
- Không cần nói nữa - Nó quay sang Ân - Hai à, em về đây, mai em muốn ăn - Nói tới đây giọng nó như nghẹn lại - Món đó - Rồi nó mỉm cười, vẫn là cười gượng
- Mio à... - Duy từ đâu lên tiếng
- ĐỪNG GỌI EM BẰNG CÁI TÊN ẤY - Cơn tức giận đã đến đỉnh điểm
- Được...được rồi, để anh đưa em về - Duy nói
- Thôi anh đi rửa mặt đi, lớp kem đó là do em chế tạo. Nửa tiếng sau là nó dính luôn đó. Mau... - Nó chưa nói xong thì Duy phóng cái vèo vào nhà vệ sinh, thì ra lúc nãy nó kêu đàn em trét kem lên mặt Duy
----------------------------------------------------------------
Về đến nhà, nó nhanh chóng chạy lên phòng...khóc. Thường ngày thì khóc xong nó sẽ ngủ ngay, nhưng hôm nay không hiểu sao nó lại không ngủ được. Có lẽ, một phần là do nó chưa ăn gì, một phần là do...hắn. Hắn không hề biết từ "Gái" đó đã làm nó tổn thương đến nhường nào. Lúc nó còn nhỏ, vào một lần, nó đã vô tình nghe papa nói với mama nó "Bà là người đàn bà dễ dãi. Tôi cứ ngỡ bà chung thủy lắm. Không ngờ, bà là GÁI".Cũng vì câu nói đó mà Bà - mama nó đã bỏ nó lại trên cuộc sống đầy đau khổ này. Vậy mà hôm nay, hắn lại nói từ đó, hắn lại chạm vào nỗi đau của nó, lại nhắc đến quá khứ mà từ lâu nó đã cố chôn chặt. Nó hận hắn, hận, hận, rất hận.
-------------END CHAP 5------------------------
.jpg)
Đăng nhận xét