Tin Hot

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Bé ngốc!!! Em mà cứ khóc mãi là... anh hôn đấy!!! CHAP 11: Bạn gái Hàn Khánh Nguyên?!

Chiếc WMLH đậu vào bãi đậu xe của bệnh viện lớn nhất thành phố, hắn dẫn nó vào trong rồi cả hai cùng đi lên lầu. Đến phòng bệnh VIP251, hắn mở cửa.
Bên trong phòng bệnh nhìn rất giống khách sạn, được trang trí rất bắt mắt, trang nhã và tạo cảm giác vô cùng thoải mái, giường bệnh được đặt bên cạnh cửa sổ lớn, nhìn ra có thể thấy được phong cảnh của thành phố. Trên giường bệnh có một cô gái đang nằm quay mặt ra ngoài cửa sổ, cô gái có mái tóc dài màu vàng và thân hình nhỏ nhắn.
- Anh đến rồi nè! Lucy! - hắn mở lời.
- Nguyên!!! - cô gái đó vừa nghe thấy giọng hắn liền ngồi phắt dậy, nhào tới ôm cổ hắn. Nó ngơ mặt nhìn cô gái đó, khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng sữa, điểm đặc biệt là đôi mắt xanh biếc, chắc chắn là con lai! - Sao mấy bữa nay anh không tới? Làm Oanh buồn quá trời! - cô gái đó vừa đung đưa trên cổ hắn vừa bĩu môi.
- Xin lỗi. Dạo này anh có chút chuyện, không đến chơi với em được! - hắn cười.
- Vậy à? - cô gái đó cười rồi buông hắn ra, nhìn sang nó - Ai vậy Nguyên? Xinh quá đi!!! - cô gái đó nắm tay nó.
- A...xin chào! - nó cười.
- Lucy! Đây là Vũ Hà Nhi! Em biết chứ? - hắn hỏi.
- Vũ Hà Nhi? - cô gái đó chu mỏ, nghiêng đầu suy nghĩ - L..là em gái Tường sao? Oa!!!! - nói rồi cô gái đó nhào tới, ôm chặt lấy nó.
- ......?!!! - nó giật mình, trợn mắt lên. Đây là đầu tiên nó bị như vậy.
- Ôi!!! Dễ thương quá đi!!! - cô gái đó ôm chặt nó.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sau một hồi vật vã, cô gái đó mới chịu buông nó ra. Nó và hắn ngồi cạnh giương bệnh của cô gái đó, nó thì gọt trái cây, hắn thì trò chuyện với nó.
- Nhi ơi! Mình là Mỹ Oanh! Làm bạn với mình nhé! - Mỹ Oanh nắm tay nó.
- L...làm bạn sao? - nó giật mình, xém nữa là đánh rơi mất con dao bên tay kia.
- Phải! Mình rất muốn làm bạn với Nhi! - Mỹ Oanh cười tươi như hoa.
- M...mình.... - nó ngượng ngùng, cúi mặt xuống.
- Thôi được rồi! Lucy mau thay đồ đi! Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi. - hắn nhìn đồng hồ.
- Gì chứ! Em không muốn đi chút nào! - cô chu mỏ rồi leo xuống giường, mở tủ đồ của bệnh viện, lấy ra một chiếc váy màu trắng rồi đi vào phòng thay đồ.
Nó nhìn theo Mỹ Oanh mà cảm thấy bối rối, mới vừa gặp nhau một lúc mà Mỹ Oanh đã muốn kết bạn với nó.
- Sao cô bé lại ngại ngùng khi Lucy đòi kết bạn? - hắn đứng dựa vào cửa sổ lớn.
- Chẳng phải tôi đã nói với anh là đến gần tôi sẽ bị liên luỵ sao? Anh không sợ bạn gái mình bị xui xẻo à? - nó ngước mặt lên nhìn hắn.
- Bạn gái?!! - hắn nhăn mặt - Bạn gái nào?!!
- Mỹ Oanh chứ ai! Anh tưởng tôi ngốc à? - nó cũng nhăn mặt.
- Cô bé ngốc thật! - hắn xoa đầu nó - Ừ! Là bạn gái.
- Thấy chưa!!! - nó chu mỏ - Mỹ Oanh dễ thương như vậy sao lại thích người xấu xa như anh nhỉ?! - nó vểnh mặt lên nói, nhưng đến đoạn gần cuối thì giọng nó nhỏ dần. Tuy vậy hắn vẫn nghe được nguyên văn đoạn thoại ấy, không để lọt câu nào.
- Này thì xấu xa! - "'Cốc!!!'" hắn tặng cho nó một cú lên đầu.
- Đau!!! - nó ôm đầu, mắt ngấng nước vì đau.
Hắn với nó thật sự đã thân nhau hơn, nó cũng ít ngại ngùng hơn khi nói chuyện với hắn, hai người trò chuyện, cười khúc khích với nhau.
- Ái chà chà.... - nó với hắn không biết rằng Mỹ Oanh lại đứng đó từ nãy đến giờ và thấy được cảnh tượng "lãng mạn" ấy.
- M...Mỹ Oanh?!! - nó đứng phắt dậy. Vì biết Mỹ Oanh là bạn gái hắn nên nó sợ sẽ bị hiểu lầm, vội giải thích - M...mình....
- Thấy mình thế nào? Xinh chứ? - Mỹ Oanh hỏi nó.
- À! - bây giờ nó mới để ý.
Mỹ Oanh trong chiếc đầm ngắn màu trắng không dây trông rất đáng yêu. Phần chân đầm xoè ra, để lộ đầu gối, trên đầm có những hoạ tiết hình bông hoa ngộ nghĩnh. Mỹ Oanh mang đôi cao gót 3 phân màu trắng, mang đôi bai tay dài màu trắng. Trên mái tóc vàng óng ả ấy còn cài thêm một bông hoa màu trắng làm bằng pha lê, nhìn rất lấp lánh. Nhìn Mỹ Oanh xinh như một viên kim cương với màu trắng tinh khiết, toả sáng vô cùng!
- Mỹ Oanh xinh lắm! - nó cười với Mỹ Oanh.
- Nhi cũng vậy! - Mỹ Oanh chạy lại ôm tay nó.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hắn chạy xe đi đến bữa tiệc mà hắn nói, ngồi trên xe, lâu lâu hắn nhìn vào gương chiếu hậu, nhìn ngắm hai cô gái xinh đẹp của mình(?) đang trò chuyện, hắn cảm thấy vui vô cùng!
Chiếc WMLH dừng trước một cái cổng lớn màu tím, ngôi biệt thự lớn không tả nỗi(ko bằng nhà nó). Chiếc xe chạy vào trong sân lớn, nơi đậu rất nhiều chiếc xe mắc tiền. Trong sân lớn có rất nhiều hoa hồng trắng, nó nhìn vào những bông hoa đó thì lại cảm nhận được một nỗi buồn gì đó trong ngôi nhà này, làm nó cũng cảm thấy buồn theo. Nó trầm tư suy nghĩ. Không biết nơi đây là đâu? Tại sao hắn lại đưa nó tới đây? Tại sao nó lại phải tới đây? Đang suy nghĩ vẩn vơ về mấy câu hỏi đó thì Mỹ Oanh nắm tay nó.
- Vào thôi!
Hắn mở cửa xe cho nó với Mỹ Oanh rồi cả ba người đi vào đại sảnh, đồ ăn và nước uống được trưng bày rất đẹp mắt ở một chỗ, ở đây còn mở những bản nhạc dìu dịu, trên đại sảnh có rất nhiều người, ai nấy đều là người của giới thượng lưu, sanh trọnh, quý phái. Thấy bọn hắn, một đám người nhào lại, chào hỏi rồi bắt tay nhau.
- Chào Hàn thiếu gia! Lâu lắm không gặp! - người1 giơ tay về phía hắn.
- Chào Ngô tổng! Lâu lắm không gặp ngài! - hắn vui vẻ bắt tay.
- Cậu khoẻ chứ? Từ hồi kí hợp đồng kinh doanh nhà nghỉ đến giờ chúng ta mới được gặp lại. - người2 giơ ly rượu về phía hắn.
- Đúng vậy! Về bản hợp đồng mà chúng ta đã kí đến giờ đều không có chuyển biến xấu! Mong được hợp tác với Dương tổng nhiều hơn! - hắn cười rồi đưa ra một tên phục vụ liền chạy ra đưa hắn loại rượu Cognac mà hắn ưa uống. Hắn cạn ly với mọi người.
Nó nhìn hắn bây giờ không giống với Hàn Khánh Nguyên mà lúc trước nó biết. Nhìn hắn bây giờ....điềm tĩnh hơn, nghiêm trang hơn và đáng sợ hơn(?!). Nó rùng mình, mặt hắn giờ còn lạnh lùng hơn lúc trước, đôi mắt trở nên vô hồn. Hắn thật đáng sợ?!!!
- Cô gái xinh đẹp này là ai vậy, Hàn thiếu gia? - đột nhiên một người đàn ông trong số đó đi về phía nó, mặt ông ta nở một nụ cười "dâm đãng" làm nó rùung mình (lần2) - Uống với tôi vài ly nhé?
- À...tôi.... - nó lặp bắp, nó thật sự rất sợ nói chuyện với người lạ, nó cúi gằm mặt xuống.
- Là bạn thân của tôi! - Mỹ Oanh đưa tay chắn ngang người ông ta. Nhìn Mỹ Oanh bây giờ cũng lạnh lùng không kém gì hắn, đôi mắt dịu dàng, đáng yêu đó nay buến thành đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn.
- Vậy à? Thì ra là bạn thân của Hàn tiểu thư! Thất lễ rồi. - ông ta lùi người lại.
- Không có gì! - Mỹ Oanh cười.
- Mọi người! Tôi xin phép đi gặp ba mình một lát! - hắn cười lạnh.
- À...vâng! Hàn thiếu gia đi thong thả nhé! - mọi người đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, lập tức cúi người chào hắn.
Hắn nắm tay nó, kéo đi. Mỹ Oanh nhìn hắn rồi nở nụ cười gian không tả nỗi. Bọn hắn đi lên lầu, trên đó cũng có rất nhiều người, mọi người bu đông về một phía(?!).
- Hàn chủ tịch, cảm ơn ngài đã mời chúng tôi đến dự tiệc trà tại nhà của ngài! - một ông phóng viên chĩa Micro về phía người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế hoàng gia(?!) màu đỏ - Không biết ông tổ chức tiệc trà hôm này nhằm mục đích gì?
- Hôm nay là ngày con gái út của tôi ra viện nên tôi muốn cùng mọi người mở tiệc ăn mừng! - người đàn ông đó cười.
- Chúc mừng ông, Hàn chủ tịch! - mọi người vỗ tay.
- Ba! - Mỹ Oanh đứng cạnh nó đột nhiên hét lên, mặt cô nhăn nhó, đôi mắt lườm liếc người đàn ông đó.
- Mỹ Oanh! Con đến rồi à? - ông ta đứng dậy, tiến lại chỗ Mỹ Oanh - Con gái ngoan, mừng con đã xuất viện. - ông ta đặt hai tay lên vai Mỹ Oanh.
- Xí! Mừng gì chứ?! Còn không thèm đến thăm người ta lấy một lần! - Mỹ Oanh quay mặt sang chỗ khác.
- Do mấy bữa nay bận bịu quá nên ta không đến thăm con được! Thứ lỗi cho ta nhé, con gái ngoan! - ông ta cười buồn, đột nhiên siết chặt tay lại làm Mỹ Oanh xanh mặt - Nào! Cả nhà ta vào trong nói chuyện nhé! Cả Nam Tường nữa.
Nói rồi người đàn ông đó quay mặt bỏ đi, Mỹ Oanh đứng run rẩy một lúc rồi đi theo vào trong. Dù không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng nó cảm giác xấu về việc này.
- Cô bé ở đây chờ tôi nhé! Tôi đi một lát rồi về ngay! - hắn xoa đầu nó - Không được đi đâu đấy!
- Vâng! - nó cười.
Hắn nói rồi đi vào trong, để lại nó ở đó một mình. Hắn vừa đi được một lúc thì đã có một đám công tử nhà giàu vay quanh nó, làm nó hoảng sợ. Người mời nhảy, người mời uống rượu, có người còn mời nó đi nơi khác trò chuyện,....nó bị xoay vòng vòng, không biết nên làm thế nào thì...
- Nhi Nhi?!! - một giọng nói quen thuộc vang lên.
- Hai?!! - là anh nó. Anh đang bị bao vây bởi một đám tiểu thư nhà giàu, có lai rai vài bà cô ăn mặc diêm dúa nữa - Mấy người làm ơn tránh ra! Tôi đang có việc! - hắn nghiêm mặt nhìn mầy người kia.
- Là Vũ thiếu gia đây! Mau tránh thôi! Tranh với anh ta chỉ có nước chết! - nói rồi mấy tên công tử đó thay nhau bỏ đi, để lại nó với anh nó.
Anh nó hôm nay nhìn bảnh hơn ngày thường. Bộ vest màu nâu, đôi giày da màu đen, đôi bao tay màu trăng,...đó đều là những thứ làm cho vẻ ngoài của anh đã sáng nay còn sáng hơn! Siêu siêu siêu....bảnh!!!
- Sao Nhi Nhi lại ở đây? - anh dò hỏi, khuôn mặt lộ rõ sự lo lắng.
- À! Khánh Nguyên, anh ấy đưa em tới đây! - nó cười.
- Em mau về đi! - anh quát lớn làm nó giật mình, từ trước tới giờ anh chưa bao giờ quát nó, không biết có chuyện gì?
- S..sao vậy hai? - nó nắm tay anh.
- B...ba đang ở đây! Anh đến cùng ông ấy! - anh cúi gằm mặt.
- B...ba?!! - nghe thấy từ đó, mặt nó cúi gădm xuống, đưa hai tay lên che miệng - B..ba ở đây sao?!
- Em mau về đi! - anh nói.
- Em....
- Nam Tường! Chuyện gì vậy? - một giọng nói vang lên từ sau lưng nó - Cô bé này là ai đây? - người đó tiến lại gần, đặt tay lên vai nó.
- B...ba! - nó quay mặt lại phía ông, mắt ngấng nước.
Hanny Nguyễn

About ""

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Vivamus suscipit, augue quis mattis gravida, est dolor elementum felis, sed vehicula metus quam a mi. Praesent dolor felis, consectetur nec convallis vitae.

Đăng nhận xét

 
Copyright © 2013 Thông Tin Sức Khỏe
Supported by IT Việt 360